Trong kiến trúc, có thật một không gian gọi là không gian cho chữ hiếu không và một người già, khi đi lại, hít thở trong không gian đó sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn chăng. Người chúng ta có khả năng gạch đầu dòng cho những điều khoản cực kì cụ thể trong tiêu chí xây dựng, xây dựng kiến trúc. kiến trúc sư chuyên nghiệp sẽ biết phòng của người già nên kê ở đâu, phải thế này cấp thiết thế nọ, màu sắc , nguyên liệu phải ra sao vân vân. nhưng mà, nhà thiết kế tuyệt đối không biết được vô số thứ được dành cho sở thích mà chỉ các đứa con đủ yêu thương và tinh tế mới hiểu được cha mẹ mình.

Có khả năng chủ quan theo kiểu nghĩ Á Đông, nhưng tôi vẫn nghĩ rằng , người già, sau bao nhiêu thăng trầm của đời sống, thì chiếc nệm êm ái nhất kê họ ngả lưng chính là sự thành đạt của con cháu. Là không khí luôn ấm êm quyến rũ riêng của từng gia cảnh. Một người già, ngủ rồi ra đi mãi mãi trong căn hộ mênh mông của mình phải đợi đến bảy tám ngày sau mới có hàng xóm phát giác là một nỗi ám ảnh. có khả năng bí bách một chút, có khả năng oi bức và phiền toái đủ điều, nhưng ra đi trong vòng tay yêu thương của con cái có lẽ các cụ mới mỉm cười được.


Theo phong trào của nước ngoài, nhất là Âu, Mỹ, đã có nhiều nhà dưỡng lão cao cấp được xây dựng lên ở Việt Nam, nhưng có vẻ, tình hình kinh doanh không được khả quan lắm. Điều đó cho thấy, sự khác lạ trong tư tưởng vẫn tồn tại và hình như, với người Việt chúng ta , chuyện con chiếc mang cha mẹ gửi vào viện dưỡng lão, dù là cao cấp cỡ nào, là một chuyện chẳng đặng đừng, thậm chí, có người xem như là một nỗi đau, một sự xấu hổ. không gian cho chữ hiếu, thi thoảng không cấp bách phải bỏ nhiều tiền để kiến thiết . cái đáng thiết kế hơn là không gian của tình thân.

Dĩ nhiên, trong trường hợp có tình thế đặt tổ chức một diện tích sống thoải mái , thư thái thì đâu chỉ người già mà cả người chưa già cũng cần thiết , cũng thích. vui vẻ của người già, thỉnh thoảng chỉ đến từ cảm xúc được lưu ý và yêu thương của con cái . Liều thuốc này phải chăng chính là thứ mà người già cấp bách nhất?